Còn với ông Định, ông buồn rầu nói: "Tôi đúng là người cha không tốt
Rất nhiều người đã tỏ ra sửng sốt, thậm chí cuồng nộ, coi anh Cường như một ông bố độc ác, xem thường tính mạng con mình. Muốn có tiền nuôi con ăn học, ông Định đã hà tằn hà tiện các tiêu xài cá nhân chủ nghĩa. Vợ chồng ông có 4 người con, hai con gái đầu đang học ĐH Khoa học tầng lớp - Nhân văn và Cao đẳng du lịch Hà Nội.
Với mong muốn đoàn luyện con trong cuộc sống thực tại, "muốn các con thành người, gặt hái được thành công, được sống cuộc sống hạnh phúc”, đầu tháng 7 vừa qua anh Cường đã quyết định đưa hai con nhỏ chinh phục nóc nhà Đông Dương – đỉnh Fansipan. Nhưng nhà nghèo, chật chội, nếu hai chị về chơi thì hai em phải nằm dưới sàn đất lồi lõm.
Với Dương Xuân Cường, để có tiền anh sẵn sàng làm 3 công ty cùng lúc, nhiều tháng liền làm việc với cường độ 20 tiếng/ngày.
Mục tiêu của tôi giúp con tôi mạnh mẽ để sống một cuộc sống tự do, làm chủ cuộc thế chúng”. Thế nên, trước khi quyết định dạy con bằng bài học chinh phục ngọn núi cao 3.
Ba bố con anh Cường trên đỉnh Fansipan 1. Theo anh Cường, "tôi chỉ muốn các con tôi hiểu rằng: Chúng chỉ có thể dựa vào bản thân mình trong khó khăn của cuộc sống”. Bởi thế, không có mẫu số chung nào cho quờ mọi người trước câu hỏi "Dạy con theo cách nào?”.
Thậm chí, ông chọn ống cống làm nơi ngủ qua đêm, xin cọ nhà vệ sinh công cộng để được tắm nhờ.
Anh Dương Xuân Cường - một kiểm toán độc lập, không làm trong cơ quan nhà nước là cha của bé trai Dương Xuân Nam Khánh (học lớp 3) và bé gái Dương Khánh Linh (học mẫu giáo). Ông Định quê ở thôn Động Phí, Phương Tú, Ứng Hòa (Hà Nội).
Với nhiều gia đình khác, khi biết điểm thi đại học của con cao vót như thế sẽ rất mừng, thưởng ngay bằng xe máy, bằng những chuyến du lịch. Về phía mình, anh Cường cũng cho rằng: "Tôi không chắc cách của tôi là đúng, tôi không chắc cách của tôi sẽ khiến con tôi kiệt xuất hay như thế nào, tôi không hướng đến đích đó. Thường thì ông "có đồng nào cho con đồng đó”.
Chúng hổ ngươi cũng không dám dẫn bạn về nhà”, ông Định tâm thành. Tuy vậy, nhiều quan điểm khác lại đồng tình với cách "luyện con” trên của anh Cường.
Cuộc sống cam khó của gia đình, vợ chồng ông nuôi con bằng sự thật tình, giản dị của đấng sinh thành. 10 năm nay ông lên Hà Nội chọn mép đường Lê Văn Lương để bơm vá sửa xe đạp. Hàng ngàn quan điểm đã phản đối cách giáo dục này của anh, vì không thể mang đứa trẻ mới 5 tuổi đầu để thử thách trong một môi trường quá hà khắc, tiềm ẩn rất nhiều rủi ro, bất trắc.
Mỗi người có một cách quan hoài, bảo ban con. Và 4 đứa con của ông cũng biết, chỉ có con đường học thật giỏi thì mới hoạ may thoát khỏi cảnh nghèo đeo bám
Hoàng Thu. Không nài nỉ làm bất cứ việc gì để có tiền nuôi con ăn học.
2. Ông Nguyễn Hữu Định năm nay mới 52 tuổi, nhưng khi đối diện cứ ngỡ đã ngoài 60. Hơn thế, ông Định nghẹn lời bảo, còn một sự thật nữa là nếu con về, sau bữa cơm gia đình hôm sau con trở lại trường thể nào cũng phải cho con ít tiền, ít đồ ăn. Hai con út là cặp song sinh. 143m kia, anh cũng đã cho con tập luyện kỹ càng phê duyệt những chuyến du lịch, khám phá. Cùng một mảnh đất, cùng một nắm hạt mà khi gieo xuống còn lên cây khỏe, cây yếu.
Lý giải điều này, anh Cường cho rằng mình "chỉ cố dạy con tư duy giải quyết vấn đề. Điều đáng lưu ý, "ông bố trẻ” này đã quyết định một mình dẫn hai con leo núi, không có người khuân vác và người dẫn đường, thời tiết mưa liên tiếp trong 4-5 ngày, khiến mọi cái trở nên hết sức khó khăn.
Kỳ thi đại học vừa qua, người anh Nguyễn Hữu Tiến là một trong những thủ khoa của ĐH Y Hà Nội với 29,5 điểm, còn cậu em Nguyễn Hữu Tiền cũng đỗ Đại học Bách khoa với 26 điểm.
Còn với Dương Xuân Cường, anh không phải là ông bố vô tâm và độc ác như nhiều người nghĩ khi mới đọc qua câu chuyện thử thách con và sẵn sàng "ném thẳng xuống vực”.
Chuyện trò về phương pháp giáo dục con cái cao siêu, sách vở với ông Nguyễn Hữu Định là hoàn toàn xa lạ. Vợ ông ở quê hết làm phu hồ lại nhổ lông vịt kiếm tiền phụ chồng nuôi con, hiện sống trong căn nhà hai gian, nền sụt lún, rộng chừng 20m2. Là bố mẹ, vợ chồng ông Định rất muốn hàng tuần hai con gái về nhà ăn một bữa cơm.
Nhưng có một điều mà các bậc bác mẹ đều dễ dàng hợp nhất, đó là sự bổn phận với con, làm cả thảy những gì tốt nhất để con vững bước vào đời.
Với anh, việc "dạy hai đứa trẻ là một việc khôn cùng vất vả, nhất là khi bạn ở bên chúng cả ngày, cả tuần,…”. Nhưng dù trời nắng hay những ngày Hà Nội bão giông, ông Định vẫn đặt chiếc bơm xe đạp ở mép đường Lê Văn Lương kéo dài, cần mẫn làm việc để góp nhặt từng đồng nuôi con vào Đại học.
Anh đã nghĩ suy kỹ và chuẩn bị chu đáo nhất có thể cho chuyến "bắt” con chinh phục đỉnh Fansipan. Thậm chí, trong quá trình leo núi, hai con nhiều lúc mệt đến mức muốn dừng lại, nước mắt lưng tròng người bố còn nói: "Hoặc con tiếp kiến đi, hoặc ba sẽ ném thẳng con xuống cái vực kia”.
Nhưng Xuân Cường là người mê du lịch, vẫn luôn đi "phượt” trong và ngoài nước mà không cần người dẫn đường. Các chị lớn của chúng đi học đã chật vật, giờ sức đâu để gánh thêm hai đứa nhỏ”.
"Tôi mang lên cổng trường cho cháu hay chúng bắt xe bus xuống đầu đường này lấy. Chúng tôi chỉ có hai chọn lọc: đi thì sống, ở lại sẽ có thể chết vì đêm lạnh, không có nước mắt vì nó không giúp chúng tôi tồn tại”. Mà hoàn cảnh gia đình không phải lúc nào cũng có sẵn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét