Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

thêm mới vào Đoàn tụ.

Thật không dễ dàng cho cả hai khi phải sống cảnh mỗi đứa một nơi

Đoàn tụ

Việt Quỳnh. Tháng ngày trôi nhanh. Vợ cũng cảm thấy đôi lần lúng túng khi có người quen hỏi thăm chồng và tỏ ra ái ngại cho sự xa rời của hai đứa.

Vậy là vợ chồng sắp được đoàn tụ. Hai tháng hồi hộp chờ đón chồng, lòng rộn rã như đứa trẻ. Vợ thèm nghe tiếng khóc tiếng cười của trẻ thơ, chạnh lòng những lúc thấy vợ chồng bạn bè tay bế tay bồng, quấn quýt bên nhau. Người ngoài lời ra tiếng vào đã đành, đến cả ba mẹ vợ cũng không ít lần dè chừng, khuyên con gái thúc giục chồng trở về. Lần này về sẽ ở bên vợ, có bị đuổi cũng không đi đâu nữa”.

Vợ nhận ra sự lo lắng của mẹ qua tiếng thở dài đầy tâm trạng.

Mạnh bạo lên tiếng bênh vực chồng nhưng tận đáy lòng vợ là nỗi đơn chiếc pha lẫn hiềm nghi. Xa chồng, lại đang tuổi thanh xuân, vợ gặp không ít rối rắm khi liên tục bị người khác ve vãn, theo đuổi.

Đang thả hồn theo tiếng nhạc du dương từ tấm thiệp điện tử của chồng, vợ giật thột trước thông báo ngắn gọn: “Hai tháng nữa chồng có mặt ở nhà vì khóa học kết thúc sớm so với dự kiến. Cơn mưa đêm qua làm không khí buổi sáng thật trong sạch. Vững tin hơn với điều tốt đẹp đang đến rất gần, vợ thở phào, nhẹ cả người. Điện thoại, email đều đều mỗi tuần vẫn không đủ thay thế một cái nắm tay trìu mến.

Giấc mơ hạnh phúc với tiếng cười ngôn ngữ của con trẻ khiến vợ ứa nước mắt. “Đừng quá cả tin. Xa nhau lâu khiến cả hai cứ phấn chấn như vợ chồng mới cưới. Sáng nay vợ lại một tay cà phê, một tay lướt phím. Biết đâu anh ta gặp người vừa rồi sống luôn bên đó”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét