Đôi khi, nỗi nhớ như một mớ hỗn độn và người ta không muốn sắp xếp mà cứ muốn đi vòng vèo mãi trong đó
Về để được đi ngủ cùng những tiếng rao đêm, thức dậy cùng tiếng kéo cửa của ba, tiếng tưới cây của mẹ, tiếng kỳ kèo của nhỏ em đòi ngủ nướng. Lý do cũng đơn giản lắm. Clip Gửi Sài Gòn, từ một đứa con xa nhà là sản phẩm của nhóm 2 Giờ sáng , một nhóm bạn trẻ mê say phong cách kể truyện bằng hình ảnh (còn gọi là Draw my life) đang rất thịnh hành trên các mạng từng lớp.
Xem xong clip này anh đã tự dành cho mình 10 phút ngồi ngẫm ngợi về Sài Gòn
"Bức thư" này gây ấn tượng ngay từ cái tựa khi khơi gợi hoài niệm về Sài Gòn của những người đã từng lớn lên, từng sống và trót đem lòng yêu thị thành đầy nắng này.
Cám ơn em!”
Mưa Sài Gòn không báo trước như mưa ở Mỹ, không yểu điệu như cơn mưa Hà Nội. Cô nhớ những trưa Sài Gòn “nắng dã man” mà đi ra đường phải ăn bận kín như ninja
“Những xô bồ, hơn thua trong cuộc sống dễ khiến người ta đánh mất niềm tin, nhưng vì tôi yêu và thương Sài Gòn nên tôi tin những con người nơi đây, tin vào những việc người ta đang làm” Ai đi xa nhà chắc sẽ hiểu nỗi nhớ mảnh đất mình đã gắn bó có thể dễ dàng trào lên mỗi khi nghĩ về những kỷ niệm dù rất vặt vãnh.
Mà bây chừ lại nhớ! Đúng là cái không khí lúc nào cũng sôi động, rầm rĩ đi liền với lối sống đúng chất Sài Gòn: phất phới và lạc quan”.
Đúng là không nơi nào bằng Sài Gòn đúng không em! Ngày làm hết mình, đêm chơi hết túi. Nhớ cách nhỏ bạn thân ví von tòa nhà Bitexco cao nhất Sài Gòn không giống hình búp sen, mà giống hình “một trái bắp luộc”
Nỗi nhớ về Sài Gòn với mùi khói ở những tiệm cơm tấm, mùi cà phê vừa nhấm nháp, vừa ngắm phố phường… thường trực trong lòng cô gái đến mức “mỗi sáng thức dậy là nhớ da diết”. Linh San Clip do nhóm 2 Giờ sáng cung cấp. Và đặc biệt, Sài Gòn sẽ không còn là Sài Gòn nếu không có những cơn mưa xối xả, vơi, vô định
Ví von khôi hài tòa nhà cao nhất Sài Gòn giống như trái bắp luộc Một cư dân mạng có tên Hữu Tín Châu Huỳnh san sẻ: “Anh đã ở Sài Gòn 30 năm rồi mà chưa có cảm nhận được như em. Sài Gòn luôn mong em quay về.
Có nhẽ sự tốt bụng, tình thực của những người Sài Gòn là một trong những lý do khiến cô yêu Sài Gòn khẩn thiết. Clip bắt đầu bằng lời tự sự rất dễ thương của một cô gái Sài Gòn, đang du học ở Mỹ
Sài Gòn sẽ không còn là Sài Gòn nếu không có những cơn mưa xối xả Lớn lên trong lòng Sài Gòn cùng bao kỷ niệm đẹp như vậy, khiến cho cô gái luôn khắc khoải, luôn mong ngày trở về.
Đủ tiếng còi, đủ mùi khói làm tôi bực mình. Mưa Sài Gòn như người Sài Gòn vậy, cởi mở, nhiệt thành và sống hết mình như tương lai đã là tận thế.
Rồi tiếp tục thả trôi lòng mình trở lại thời áo trắng, cô gái kể lại kỷ hiệm đáng nhớ chờ chị bán nước thối tiền bên hồ Con Rùa mà cô gái đặt tên là: “Niềm tin của người Sài Gòn”. “Cô rất cám ơn các em đã nói ra những ý nghĩ mà bao năm qua, những người đã ra đi, những người đã rời Việt Nam mang một góc kỷ niệm vui, buồn, vẫn thầm lặng dõi theo quê hương, nhưng chưa nói ra được”, nickname Ngọc Vân xúc động viết.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét