Lâu dần, sự cầm cố của tôi cũng đã khiến anh tốt với tôi hơn trước, nhưng nhiều lúc, chúng tôi chẳng thể nào thân mật được với nhau
Tôi từng nghĩ tôi sẽ đem vấn đề này ra nói chuyện cương trực với chồng, như vậy quan hệ giữa tôi và anh mới có thể tốt hơn được. Vn Theo Gia đình Việt Nam. Có những lúc tôi đau khổ đến mức muốn ly hôn, tôi đã từng nghĩ không cần cả con, chỉ cần tự do, người tôi quan tâm nhất lại không quan hoài đến tôi, không thông cảm cho tôi, tôi thấy nghe đâu không còn gì để bịn rịn cả.
Tôi biết anh rất buồn, nhưng tôi không biết phải làm gì, sự việc đã xảy ra rồi, tôi không thể đổi thay được nữa. Nhưng tôi không biết phải bắt đầu từ đâu. Nhưng tôi lại nhận thấy cuộc hôn nhân của chúng tôi chưa đến mức phải ly hôn. Trước khi cưới, chồng bạn đã biết bạn không còn trinh, như vậy rõ ràng khi đó anh ta không phải là tuyệt đối chẳng thể hài lòng thực tiễn này. Chúng tôi hôn phối được 4 năm và có một cô con gái 3 tuổi.
Cuộc sống chăn gối sau hôn nhân của chúng tôi cũng tương đối hòa hợp, nhưng có một vấn đề là anh ra ngoài thì nói cười rất vui vẻ, nhưng khi về nhà thì rất ít khi trò chuyện, vì anh vẫn ám ảnh chuyện tôi không còn là con gái. Bạn đã rất cố gắng để bù đắp, nên bạn không cần phải tự dằn vặt khiến mình khổ cực.
Trước khi lấy anh, tôi không biết nội trợ, nhưng đến giờ mọi việc tôi đều làm rất tốt. Anh cũng biết, trước khi yêu anh, tôi cũng đã từng có một mối ngọn nguồn kéo dài gần 2 năm, sau đó vì không hợp nên đã chia tay.
Tôi năm nay 25 tuổi, chồng 28 tuổi. Nhưng cho dù tôi có nạm đến mấy cũng không gỡ bỏ được tâm bệnh của anh. Nên, cuộc sống trong hai năm đầu của tôi vô cùng đau khổ. Thành ra, cỗi rễ của vấn đề ở đây không phải là do cái màng đó, mà là do tâm lý của chồng bạn. Vậy vì sao sau khi thành thân lại bị dằn vặt như vậy? Do đó, vấn đề là ở chồng của bạn.
Đến nay, vấn đề này tồn tại giữa hai người không còn là lỗi của bạn nữa. Chỉ cần tình cảm vợ chồng tốt đẹp, cuộc sống chăn gối hòa hợp thì sẽ không có chút liên tưởng gì đến cái màng trinh đó cả. Anh rất ít khi phụ giúp tôi, cũng rất ít khi đưa mẹ con tôi đi chơi.
Tôi biết, là do trong lòng anh vẫn chưa vơi được nỗi ám ảnh. Hai ngày trước, sau khi anh uống rượu say, anh nói với tôi rằng vì tôi không còn là con gái nên đã khiến anh rất khổ đau. Đến nay, con đã được 3 tuổi, đã đi vườn trẻ, tôi bắt đầu đi làm lại. Tôi cũng đã từng nghĩ anh lấy tôi đã phải chịu thiệt thòi, nên tôi không ngừng chũm làm một người vợ hiền, một người mẹ tốt và một người con dâu hiếu thảo để bù đắp lại cho anh.
Gần đây, anh hình như lại không muốn trò chuyện với tôi. AloBacsi.
Nhưng trong chuyện này bạn không phải là người có lỗi. Vì ngoài vấn đề tiết trinh tương đối nhạy cảm trong cuộc sống ra, mọi cái khác với chúng tôi vẫn rất thường ngày.
Tôi một mình đón đưa con đi học rồi làm việc nhà, cũng cảm thấy rất mệt. Cô bạn đó và anh là đồng hương nên rất thân nhau, tôi và anh đã quen nhau như vậy. Sau đó, anh đeo đuổi tôi, chúng tôi yêu nhau hơn một năm thì cưới, khi cưới tôi đã mang bầu. Anh thẳng tuột lúc nóng lúc lạnh, khiến cho tôi không biết phải đối phó thế nào. Sự ám ảnh này của anh đã khiến cho cuộc hôn nhân của chúng tôi gặp không ít vấn đề.
Nhưng đến nay, những cầm của tôi đều không nhìn thấy kết quả, tôi không biết phải làm sao? Lời khuyên: Qua những dòng tâm can của bạn, chúng tôi hết sức đồng cảm với những nỗi dày vò mà mấy năm qua bạn đã phải chịu đựng.
Hơn nữa, tầng lớp giờ đã hết sức văn minh rồi. Trong cuộc sống, tôi tự nhận thấy tôi là một người vợ hiền thục đảm nhiệm.
Thực ra, chuyện bạn không còn là con gái khi bạn và chồng thành thân đã khiến bạn cảm thấy đối phương phải chịu thiệt thòi, nhưng đó cũng chỉ là cảm giác khi hai bạn vừa mới kết hôn.
Từ năm 16 tuổi tôi đã lên Hà Nội làm việc cho một xưởng sản xuất bao bì, tôi ở trọ cùng với một cô bạn cùng phân xưởng. Chưa cần nói đến góc độ sinh lý, chỉ cần sau khi thành hôn, thì cái màng mỏng mảnh ấy kiên cố cũng sẽ bị mất.
Ảnh minh họa Do chồng mãi không quên được khi tôi đến với anh đã không còn trinh trắng nên hai năm đầu khi mới hôn phối, vì chuyện này mà anh đã nhiều lần đánh, chửi tôi.
Sau khi sinh, tôi tạm nghỉ ở nhà chăm con.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét