Tiên lượng của ông Trần Văn Giàu là chuẩn xác
Điều này khiến ông bị phía Quốc dân đảng kết án tử hình. Việc này giao cho hai đồng chí Đào Duy Kỳ, Nguyễn Công Trung đảm nhiệm.
Nam bộ đứng lên kháng Pháp! “Mùa thu rồi ngày hăm ba, ta đi theo tiếng kêu sơn hà nguy biến. Cha về nhà gom tiền hàng, rút ngân khố rồi chạy đôn chạy đáo để mua chợ đen từng thùng dầu. Các ông Đào Duy Kỳ (nguyên bí thơ Xứ ủy Bắc kỳ), Nguyễn Công Trung (nhà báo tại báo quần chúng), Tưởng Dân Bảo (cựu tù Côn Đảo), Lý Văn Chương, Lý Văn Sâm, Ngô văn học (các nhà tư sản Sài Gòn).
Họ bước lên bờ sông Đại Ngãi (Sóc Trăng) buổi tối ngày 23-9, khi lời hiệu triệu kháng chiến từ Sài Gòn đang bay đi khắp chốn cùng quê. Và rồi sau ngày độc lập 25-8-1945, ông được giao việc tổ chức đi rước tù Côn Đảo. ”. Ít ai biết được ngày 23-9 năm ấy cũng là ngày những người tù cộng sản Côn Đảo trở về đất liền bằng những chiếc ghe bầu. Ủy ban ủng hộ chính trị phạm chọn chiếc tàu De Lanessan của Pháp đang nằm ở cảng Ba Son.
Điện cho Ủy ban cách mệnh tạm các tỉnh ven biển phải ủng hộ và đáp ứng yêu cầu của ban tổ chức đón rước.
Nội đêm nay anh em ta ở Côn Đảo sẽ biết tin Sài Gòn khởi nghĩa cướp chính quyền rồi, họ sốt ruột lắm. Tất thảy mọi người đều đồng ý. Trong tù, ông đã gặp những người cộng sản. Các ông Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh, Bùi Lâm là những người khách quen thuộc. ”. Nhà ông, văn phòng đại lý hãng sơn Résistanco ở đường Charner (nay là Nguyễn Huệ - PV) là cơ sở giấu giếm cán bộ, cơ sở cung cấp kinh tài cho những hoạt động cách mạng bí mật.
1936 ra tù, ông tham dự hoạt động cách mệnh tại Thanh Hóa, Hà Nội, bị lộ lại chuyển vào Sài Gòn. Cha nói với mẹ: đây là thời cơ lớn của sơn hà, phải tạm quên chuyện nhà để lo việc chung.
Bài văn không viết về cha tôi nhưng khiến tôi nhớ đến cha, nhớ đến một thành quả nổi trội của ông ngày xưa ấy.
Chiếc tàu lớn bị quân Nhật tịch kí. Không được chậm trễ. Các đồng nghiệp ở Trường THCS Tân Quy 3, Nhà Bè vẫn còn kể câu chuyện cô giáo An thốt nhiên bật khóc trước các em học sinh lớp 6 trong một giờ giảng văn. Yêu nước, dự chống Pháp và bị bắt, đày đi Côn Đảo từ năm 1929 khi vừa qua tuổi hai mươi nhưng khi đó ông Tưởng Dân Bảo lại chưa phải là một người cộng sản.
Ông là một đảng viên Quốc dân đảng. Lênin bảo: giữ chính quyền còn khó hơn cướp chính quyền. Lúc ấy loạn lạc, chiến tranh chờ chực, xăng dầu bị coi là hàng cấm. Hôm ấy cô đang dạy bài Về với Mẹ. Nhưng bối cảnh thù trong giặc ngoài lúc bấy giờ không cho mọi việc được diễn ra dễ dàng như thế. Bà Tưởng Thị An, con gái đầu lòng của ông, mất cha khi mới 8 tuổi, và câu chuyện về cha đã được bà mang theo suốt một đời.
Nhưng ông đã kịp để lại thời tuổi xanh hoạt động sôi nổi, một niềm tự hào cho các con.
Việt gian đã đi mật báo với quân Pháp. Vài mũi khâu của y tá của đảo, sức trẻ và ý chí phải sống đã cứu được Tưởng Dân Bảo trong khi kẻ đâm ông đã tự sát
Quyết định đầu tiên của Lâm ủy Nam bộ do Chủ tịch Trần Văn Giàu ký là thành lập Ủy ban ủng hộ chính trị phạm, chỉ thị cho các tỉnh ven biển tiếp sức vào việc đón rước tù Côn Đảo. Tàu Hải Nam đi tìm thuê không chắc chắn sẽ có và có sớm. Ông Tưởng Dân Bảo đã hi sinh năm 1947 khi mới bước vào tuổi 40, lúc đang đảm trách vị trí bí thư kiêm chủ nhiệm Ủy ban kháng chiến Châu Đốc. PHẠM VŨ Nghị quyết Lâm ủy Nam bộ và Xứ ủy Nam kỳ đêm 25-8-1945: Thành lập Ủy ban ủng hộ chính trị phạm, hội sở đặt tại tòa soạn báo quần chúng.
Một đảng viên Quốc dân đảng đã lãnh nhiệm vụ, cầm dao bất ngờ tiến công, cắt cổ ông trong một buổi tù túng đi cần lao ở bên ngoài.
Nhưng họ đã trở về bằng cách nào? tuổi xanh ghi lại hành trình này qua những tư liệu hiếm hoi. ”, Cô An ngậm ngùi.
# Độc lập của quần chúng miền Nam tại Sài Gòn, súng lại nổ. Bà An nhắc: “Tháng 8-1945, em út tôi, đứa con trai duy nhất của cha mới được 3 tháng, còn đỏ hỏn. Ông dự kiến tìm những chiếc tàu buồm của người Trung Quốc, thường gọi là tàu Hải Nam, thường ghé buôn bán ở đó để thuê ra Côn Đảo.
Chủ toạ Lâm ủy Nam bộ Trần Văn phong lưu lần đã thuật lại: “Trong hội nghị chiều khuya sớm 25-8, tôi nói với các đồng chí trong Xứ ủy: Nay khởi nghĩa chiến thắng, chính quyền về ta, công việc nhiều mà khó khăn mười lần, trăm lần hơn trước. Không có anh em ở Côn Đảo về thì không xong. Ông Ngô văn học, với biệt danh Chương “tư sản”, lập tức lên xe xuống Rạch Giá.
Ông ngược xuôi đi chuẩn bị và tự đi tìm những chiếc tàu, ghe của người Việt.
Vượt qua cái chết, Tưởng Dân Bảo chính thức trở thành người cộng sản. Đứt động mạch cảnh, máu phun có vòi nhưng ông Bảo đã bình tĩnh tự tay dịt lấy mạch máu ở cổ trong chặng đường được đưa về trạm xá. Lại một kế hoạch thứ ba được vạch ra, người trực tiếp thực hiện lần này là Tưởng Dân Bảo, một người có nhân thân thật đặc biệt.
Hơn một tuần chờ tàu tu chỉnh thế là trôi qua vô ích. Bữa nay, trong căn nhà giản dị ở quận 7, các bà Tưởng Thị An, Tưởng Thị Quí chỉ còn giữ được một tấm ảnh của cha trên bàn thờ và nét mặt của cha trên chính gương mặt của mình. ____________________ Kỳ tới: Ghe bầu vượt biển. “Ấy là bài văn kể về một người tù Côn Đảo được đón về quê hương sau ngày giang san hợp nhất và được gặp mẹ ở ngay trên bến tàu.
Bắt tay vào việc. Anh lại lệnh cho quân Nhật lúc đó đang chờ giải giáp đến tịch thâu tàu. Pháp báo cho quân Anh. Anh em công nhân dốc sức sửa sang những chỗ hỏng, hoa tiêu là các anh Hóa, Chúc cũng đã sẵn sàng. Phải đưa anh em về ngay bằng vơ các công cụ ta có, với bất cứ giá nào. Đừng để các đồng chí phải chờ đợi lâu”. Ông đi rồi nhưng những người còn ở nhà chẳng thể yên tâm ngồi chờ.
Những câu chuyện về hoạt động của cha do mẹ kể lại, do những đồng chí, đồng đội của ông hồi tưởng đều được biên chép và giữ giàng cẩn trọng. ”. Cảm phục tư cách những người cùng chí hướng nhưng khác con đường, ông dần ngả sang lý tưởng cộng sản. # Tổ chức đón các chiến sĩ từ Côn Đảo về, dự xây dựng và bảo vệ chính quyền cách mệnh.
Ông Vũ Huy Xứng, một đồng chí của ông Bảo ngày ấy, giải thích: “Ông Bảo có nhiều điều kiện để được chọn lựa: có khả năng tổ chức, có thông suốt đường đi nước bước ở Côn Đảo, có tài chính dồi dào để lo việc, lại có nhiệt huyết để chạy đua với Pháp trong việc đón tù chính trị. Ông Tưởng Dân Bảo, một trong những người gom tiền thuê tàu ghe đưa đồng đội từ Côn Đảo về - Ảnh Tư liệu gia đình Hai bà Tưởng Thị An, Tưởng Thị Quí bên di ảnh cha - Ảnh: Tự Trung * Sáng 23-9-1945, chưa đầy một tuần trăng sau cuộc biểu tình vĩ đại ngày 25-8 trình diễn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét